HẠNH PHÚC LÀ BIẾT ĐỦ, KHÔNG ĐUA TRANH VỚI ĐỜI

0
6

Hạnh phúc là biết đủ, không đua tranh với đời.
Tiền nhiều tiền ít, đủ ăn là tốt rồi. Người xấu người đẹp, thuận mắt là được. Đâu mới chính là hạnh phúc.

Lương đầy ba kho , cũng chỉ là một ngày ba bữa;

Tiền có trăm vạn, ngày cũng chỉ sáng chiều;

Phòng ốc tiện nghi, cũng chỉ ngủ trong một phòng;

Tiền tài có nhiều, cũng ngày ngày phiền lo, quyền cao chức trọng, mỗi ngày vẫn phải đi làm;

Thê thiếp thành đàn, cũng chỉ là tham hoan một đêm;

Sơn hào hải vị, cũng chỉ cốt no đủ;

Vinh hoa phú quý, cũng chỉ là giấc mộng phù vân.

Dạy con, phải dạy cho thật tốt. Thạc sĩ cũng tốt, bán rau cũng được.

Sau này lớn lên, bình an là được. Phòng ốc lớn nhỏ, có thể ở là được.

Có danh tiếng hay không, miễn mặc được là được. Xe hai bánh hay bốn bánh, miễn đi được là được.

Ông chủ không tốt, chịu đựng một chút là được. Tất cả phiền não , miễn giải quyết được là được.

Kiên trì cố chấp, biết buông tay là đươc. Một đời người chỉ cầu bình an.

Không phải cứ nhất thiết là phải có tiền mới tốt. Nói được làm được, cuộc đời sẽ thay đổi.

Thị thị phi phi, trời biết đất biết. Tu phúc tu đức, ngày một tốt hơn.

Nói nhiều nói ít, hiểu được là được. Vạn vật trong trời đất, thuận theo tự nhiên.

Rất nhiều sự việc nghĩ thoáng một chút là được. Ai ai cũng tốt, mỗi ngày sẽ tốt đẹp.

Anh tốt tôi tốt, cả xã hội sẽ tốt đẹp. Tóm lại một câu, biết đủ là tốt rồi.

Đời sống được bao lâu? Sao ta phải tranh đua với đời?

Khó giải quyết nhất vẫn là ở một chữ “Tranh”.

Thế giới đầy rẫy hỗn tạp, tranh chấp, cướp đoạt , đố kị , oán hận, mưu mô tựu chung cũng chỉ vì một chữ tranh. “Tranh nhau ngoài sáng, âm thầm đấu đá trong tối” tranh để có được lợi lớn nhất, từ lớn đến nhỏ, hôm nay tranh, ngày mai tranh, anh tranh , tôi tranh, tranh đến tranh đi gà bay chó sủa. Người ngã ngựa đổ, đến cuối cùng chở về với cát bụi, thoát khỏi hồng trần, chỉ còn lại lòng ích kỉ đố kị.

​Nếu như nghĩ thoáng một chút, không tranh với đời, xem nhẹ được mất,hạ thấp mục tiêu xuống, xem nhẹ danh lợi ; biết suy nghĩ cho người khác… thì sống sẽ nhẹ nhàng hơn nhất nhiều. Trong cuộc sống có rất nhiều lý do để không tranh, nhưng chỉ vì dục vọng cá nhân như rắn núp trong bụi cỏ, không ngừng gặm nhấm trái tim con người.

Khi nắm trong tay tiền , quyền, thì lại không thể níu giữ được hạnh phúc. Có được danh tiếng rồi, lại chẳng thấy hạnh phúc như khi xưa. Tranh cãi giành được phần thắng , lại chẳng thấy được sự bình an.Cho nên mới nói, tranh đến tranh đi, đến mức người sống ta chết , không được vui vẻ cũng chẳng thấy hạnh phúc và bình yên. Chỉ có phiền não, đau khổ, oán hận cùng với dày vò thân xác. Không tranh đua nữa không phải được rồi sao?

Nếu như bớt tranh một chút, xem thấu sự vật thì mọi việc sẽ giản đơn , thì bạn sẽ thấy rằng, ai ai cũng bao dung, thế giới sẽ rộng lớn. Cũng chính vì lẽ đó, nụ cười sẽ rạng ngời, nắm tay vững bền, lễ phép với mọi người, sẽ chân thành hơn, nhiệt tình hơn, tình hữu nghị bền chặt, bạn bè nhiều lên, tình thâm ý dày, tràn ngập tình yêu và hạnh phúc.

Hạnh phúc là biết đủ, không đua tranh với đời

Người sống trên đời, chỉ là chốc lát, giữa thế giới ồn ào, ta tìm cho mình một chốn riêng.

Nghĩ đến, tháng 3, 4 hàng năm, hoa rơi ngoài thềm , trăm hoa đua nở, như đang so hương khoe sắc. Tuy nhiên , nếu đổi một góc nhìn, sẽ thấy một đám hoặc vài cây cỏ dại đang cố gắng vươn mình trong hốc đá, bất chấp sự nhỏ bé yếu ớt của mình có bị chà đạp ra sao. Đây vốn là điều tự nhhiên, nhưng nó cũng là một phần của mùa xuân, một âm thanh nhỏ cũng là âm sắc của mùa xuân.

Đúng vậy, thế giới này là không công bằng. Bạn hà tất phải đua tranh với đời. cuộc đời chìm đắm trong dục vọng , mới có thể phân chia cao thấp.

Không tranh đua, là cảnh giới tối cao của đời người.

Có một phú ông qua đời. Theo như di chúc của ông ta, tất cả tài sản của ông đều để lại cho người vợ bé. Vị phú ông này khi còn sống không biết đã cưới bao nhiêu bà vợ, các bà vợ của ông ta thì lại sinh cho ông ta rất nhiều con, các bà vợ thi nhau tranh cãi, khóc lóc ầm ĩ, đều là vì tranh tài sản. Nhưng không thể ngờ rằng người vợ bé này lại nói , tất cả tiền tài bà đều không cần. Hỏi bà tại sao, thì bà nói, chả có gì để tranh cả. Cuộc đời này, đáng quý nhất là người bạn đồng hành, ông ấy đã mất rồi thì còn có gì mà tranh. Tất cả các bà vợ khác đều ngây người, bối rối xấu hổ.

– Sưu tầm –

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here